
Một bài viết không biết nên bắt đầu từ đâu. Nhiều ý tưởng cứ chồng chéo lên nhau. Việc trình bày chúng cũng trở nên khó khăn. Thú vị nhất chính là càng hiểu rõ mình thì càng được tự do. Bài viết hôm nay để nói về điều đó.
Chúc bạn có một ngày an lành.
Tôi ghét chính mình.
Từ khi có nhận thức tôi đã chứng kiến một cuộc hôn nhân đầy gượng ép của ba mẹ. Tôi còn nhớ rõ ràng điều gì không, Không, Nhưng cái để lại bên trong tôi là cảm xúc đổ vỡ. Nó chưa từng mất đi, luôn tồn tại ở đó. Vào cái năm tôi sinh ra mẹ tôi cũng chỉ vừa mới 20 tuổi, theo chồng rời xa quê hương, nơi đất khách quê người biết bao khó khăn tuổi hổ. Ở cái thời đại không đủ ăn không đủ mặc, thử hỏi ai mà vui vẻ cho nổi, vừa gòng gánh việc nhà, vừa phải làm lụng vất vả, cả gia đình ai cũng chật vật kiếm con đường mưu sinh. Những hôm quá đỗi mệt mỗi, chỉ một câu nói không vừa lòng cũng đã là mầm móng cho những cuộc cãi vã. Bên trong ai cũng có nỗi khổ tâm riêng, nhưng chẳng ai nghĩ đến đến chữa lành, xoa dịu hay nghĩ ngơi, mỗi ngày nguồn năng lượng ít ỏi đều dành cho việc đi làm. Tôi bị ám ảnh bởi sự khổ cực của mẹ. Tôi rất ít khi nói chuyện với ba, nhưng luôn được nghe những câu chuyện của mẹ mỗi ngày trên bàn ăn. Nó cứ từng chút một thấm vào con người tôi. Bây giờ tôi rất nhạy cảm, tôi hay tự dưng rơi nước mắt. Tôi biết nỗi ám ảnh thầm lặng vẫn luôn tồn tại tận sâu sâu thẩm. Nó làm cho tôi luôn cảm thấy dè dặt, luôn phải kìm nén, lúc nào cũng nghĩ rằng mình không xứng đáng nhận được đều tốt đẹp. Nếu như điều gì tốt đến quá nhanh quá dễ dàng tôi càng phòng bị và nghi ngờ khi nhận lấy. Tôi không trách ba, càng không thể trách mẹ. Họ cũng đã làm hết sức mình để có được cuộc sống ổn định như bây giờ.
Có nhiều lúc tôi tự hỏi tại sao bản thân luôn có những hành động vô cùng đáng ghét với những người xung quanh. Thực ra môi trường sống thời ấu thơ đã vô hình tạo ra những tật nhỏ từ lâu, nhưng do không để ý, dẫn đến ăn sâu vào suy nghĩ mà mình chẳng biết tự lúc nào. Có những khoảnh khắc tôi rất ghét chính mình. Trong giai đoạn lớn lên, tôi luôn bài xích những hành động đó, tôi rất muốn thay đổi chính mình, và phải tự đấu tranh để không trở thành một đứa trẻ xấu tính. Phải học cách sống chung và cân bằng tính cách khác biệt bên trong, tôi đã tìm đến những quyển sách học tâm lý. Nó đã giúp tôi mạnh mẽ, định hướng tính cách tôi trở nên độc lập, không dựa dẫm. Nhưng cũng chưa hoàn toàn phai đi tính cách đã hình thành tự nhỏ đó.
Tôi đã lên đại học, đi làm cứ nghĩ đã có thể được tự do nhưng đứa trẻ bên trong vẫn thỉnh thoảng vả mặt tôi một cái. Tôi ghét nó, nhưng cũng thương. Sự tổn thương từ bên trong quá nặng nề, làm cách nào mới có thể xoa dịu nó đây.
Thực ra, tôi vẫn luôn trốn chạy, trốn chạy chính cảm giác khổ sở và uất nghẹn trong chính con người của mình. Tôi tin rằng phần ADN được duy truyền từ tổ tiên đã ảnh hưởng một phần đến tính cách của tôi. Trong giai đoạn mang thai bà đã trải qua rất nhiều chuyện và tôi đã gần như bị ảnh hưởng một phần uất ức nghẹn khuất của bà. Đôi khi tôi tự hỏi, không biết tại sao bản thân được nuôi dưỡng trong môi trường không quá đỗi khắc nghiệt giống như cái thời của ba mẹ, nhưng vẫn luôn có cảm xúc vô cùng khó chịu, vô thức có những hành động đáng ghét không rõ nguyên do.
Tôi luôn trốn chạy khỏi đứa bé bị tổn thương đó, bây giờ tôi đã nhận ra và đối mặt trực tiếp với nỗi đau này.
Tôi hiện tại, đã thực sự nhận ra mọi thứ. Đứa bé thầm lặng trong con người tôi nên được xoa dịu, và chữa lành rồi. Hôm nay, tôi ở đây sẵn sàng bảo vệ đứa bé đó, dũng cảm tha thứ cho những nỗi đau đã xảy ra. Em bé ơi, em vẫn được yêu thương, bởi chính cả cơ thể và tâm trí này, em đừng lo lắng nữa. Hãy tha thứ cho mẹ, được không? Hãy tha thứ cho những cảm xúc đã từng có ở em để em có được bình an. Em nhé.
Cảm ơn bạn đã đọc đến thời điểm này. Chúc bạn luôn hạnh phúc và luôn biết cách yêu thương chính mình.
Cảm ơn vì bạn còn sống ❤️

Bình luận về bài viết này